Chẳng có gì xảy ra cả

Chuyện là thế này.

Buổi sáng hôm đấy, như bất kỳ một buổi sáng nào bạn từng có trong đời, ta có thể lấy một ví dụ nhẹ nhàng là sáng hôm nay đi, bạn thức dây, không còn giống với những hôm trước, cụ thể là chỉ mới hôm qua thôi, bạn đã rất cố gắng để hít một hơi thật dài và thở ra thật chậm, mắt bạn đã lóe lên những tia sáng, thỉnh thoảng bạn mỉm cười một cách thiếu kiểm soát rồi lại cố ngừng lại để che dấu cái cảm giác lâng lâng đó, bạn cho rằng mình đã hơi hơi hạnh phúc, bạn thậm chí đã mơ rằng mình có thể duy trì được việc băng theo cái ánh sáng yếu ớt đầy hy vọng trong đường hầm dài đằng đẵng tối tăm này.

Nhưng hôm nay cảm giác quen thuộc đấy quay trở về. Bạn biết đây mới chính là con người bạn, bạn biết thực ra không có ánh sáng nào phía trước cả, bạn biết người lữ hành trên sa mạc đã lầm, vì đã chẳng hề có một dòng sông lấp lánh hay hồ nước mát lành nào đang chờ đợi hắn cả.

Bạn biết chẳng có gì đã từng xảy ra cả.

Advertisements